| EN | English | VI | Tiếng Việt | Trang chủ | Liên hệ | Đăng ký | Đăng nhập |
|
Dịch vụ bệnh nhân
Bệnh Nhân Hiện Tại (6)
Các Bệnh Nhân Cũ (48)
|
Thông tin bệnh nhân: Trần Tuyên
Trần Tuyên
Nam
Giới thiệu:
Anh Trần Tuyên - 25 tuổi, là thợ kỹ thuật máy bay của hãng hàng không Vietnam Airlines.Vào khoảng đầu tháng 5 năm 2006, thấy cổ mình nổi đầy hạch, anh đã đi khám tại một số bệnh viện ở Việt Nam và phát hiện ra mình mắc phải bệnh ung thư hiểm nghèo. Anh Tuyên đã nhanh chóng nhập viện Huyết Học Hà Nội và trải qua 6 đợt truyền hóa trị. Sau 2 tháng điều trị, mặc dù tiến triển tốt, anh không may gặp phải một số biến chứng, mắt phải của anh bị sụp xuống, không mở ra được nữa. Lo lắng cho đôi mắt, ngày 23 tháng 7, anh sang Singapore cùng với mẹ và điều trị tại bệnh viện Gleneagles. Tại đây, bác sĩ cho biết anh Tuyên đáp ứng thuốc tốt trong thời gian chữa trị ở Việt Nam. Tuy nhiên, trở ngại lớn nhất là dây thần kinh đã bị ảnh hưởng, được thể hiện rõ qua di chứng ở mắt. Trong giai đoạn đầu điều trị ở Singapore, bác sĩ đưa ra phác đồ để phục hồi mắt anh bằng phương pháp xạ trị; và đồng thời tiến hành tiêm thuốc vào tuỷ, tiếp tục quá trình chữa ung thư dang dở. Sau nhiều đợt xạ trị, nhiều thấp thỏm lo âu, giữa tháng 8 này, mắt anh Tuyên đã bình phục trong sự vui mừng khôn xiết của gia đình và bản thân anh. Anh đã hô toáng lên trong giây phút đó. Giờ đây chỉ còn lại căn bệnh quái ác kia. Mỗi lần tiêm thuốc anh phải nằm bất động 4 tiếng đồng hồ. Thuốc còn có tác dụng phụ, làm anh ăn rất nhiều, luôn luôn có nhu cầu ăn uống. Qua vài tháng, anh Tuyên đã tăng thêm 10kg. Sau 5 lần tiêm tủy, kết quả cho thấy rất khả quan, tủy của anh đã sạch tế bào ung thư và bác sĩ đã có thể tiến hành ghép tủy tự thân. Theo dự tính, sau khi ghép, anh sẽ duy trì uống thuốc tránh tái phát trong vài năm, đi kèm với các đợt kiểm tra 3 tháng một lần. Tuy nhiên, bác sĩ điều trị cho biết khả năng tái phát vẫn vào khoảng 50%. Trong những ngày ở Singapore, ngoài trở ngại về ngôn ngữ, phương tiện vận chuyển, những đớn đau do trị liệu, ẩn dấu sau nụ cười đầy lạc quan và tinh thần mạnh mẽ của anh Tuyên là nỗi niềm nhớ về Hà Nội, lo lắng cho gia đình của mình và nhiều nỗi đau khác. Thông cảm với những nỗi niềm đó, cộng đồng Việt Nam ở đây đã tìm đến và siết chặt đôi tay động viên anh. Trong thời gian ở Singapore, anh và mẹ anh ở tạm ngôi nhà xinh xắn của một người quen nằm trên đường Killiney. Mỗi buổi gặp bác sĩ, chị Hiên tranh thủ thời gian đến dịch cho anh, động viên anh và mẹ anh mạnh mẽ để đương đầu với cuộc chiến gian khổ này. GFO cũng sánh vai với anh trên con đường ấy, giúp anh dịch thuật, làm visa và chia sẽ cùng anh mọi nỗi niềm. Sau ngày 2/9 đáng nhớ, anh Tuyên đã chính thức trở thành thành viên chính thức của GFO. Những lời nói của anh thật cảm động “Tuy không biết cuộc đời sẽ ra sao, nhưng tôi vẫn muốn góp sức mình, dù nhỏ bé thôi, cho những mảnh đời bất hạnh khác”. Hiện giờ anh Tuyên đang về Việt Nam nghỉ ngơi giữa các giai đoạn điều trị. Mặc dù các chỉ số máu đang giảm đi đáng kề và anh có dấu hiện phản ứng với thuốc như chán ăn, miệng mọc nấm, đây vẫn là khoảng thời gian đầy hạnh phúc của anh sau bao tháng ngày xa quê hương. 2 tuần nữa anh Tuyên sẽ quay lại Singapore tiếp tục quá trình điều trị. "Cố lên nào! Mình phải cố lên nào! Cả gia đình mình cùng phải cố lên nào!" – trích từ nhật ký của Trần Tuyên. Muốn biết thêm thông tin về anh Tuyên, xin các bạn đến với Blog của anh tại link này Trích từ blog anh Tuyên "Lễ Quốc Khánh Có lẽ đây là lễ Quốc Khánh đẹp nhất, ấn tuợng nhất và ý nghĩa nhất mà tôi đuợc tham dự. Trong cái không khí thân mật của những đứa con sống xa nhà, xa tổ quốc tự dưng cảm thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Cùng cất cao lời ca bài Quốc Ca dù rất quen thuộc nhưng lồng ngực như có ai chặn lên vậy.
Không có gì có thể diễn tả đuợc cảm giác này nữa. Xin cám ơn tất cả những tấm lòng đang huớng về chúng tôi, những nguời bệnh. Cầu chúc cho mọi nguời luôn mạnh khoẻ và đạt đuợc những điều mà mong uớc. Tôi yêu mọi nguời lắm." (Hải Ninh đưa tin) Quá trình điều trị:
|
Ủng Hộ Quỹ
|
Vậy là tổ chức từ thiện đó đã chính thức ra mắt. Đuợc gặp sáng lập viên của tổ chức mình thấy vui làm sao. Chú đã khóc khi nghe những gì cậu Sinh viên dẫn chuơng trình nói và mình cũng vậy, cũng khóc. Nuớc mắt cứ chảy như muốn trải tấm lòng biết ơn của mình ra vậy. Họ, những con nguời bình dị,không quen biết (chỉ tồn tại khái niệm này 1 phút thôi) nhưng sao gần gũi và thân thiện đến vậy...??? Vâng chính họ đã giúp những nguời như mình, như bé Toàn, bé Tùng và GĐ của các e cảm thấy rằng cuộc đời còn nhiều ý nghĩa lắm, hãy cùng nhau cố gắng vuợt qua thủ thách của cuộc sống.





